Trang
25 thg 8, 2013
ÂN SÂU NGHĨA NẶNG
ÂN SÂU NGHĨA NẶNG
Mẹ ơi! Hai tiếng gọi thiêng liêng đã chất chứa trong con bấy nhiêu năm tuổi ! Năm nay mùa Vu Lan lại về, trong không khí trang nghiêm trước Bảo Điện, nơi đây con xin nguyện quỳ trước tôn ảnh của đức Từ Phụ để lắng nghe tiếng lòng thổn thức, quay về những hoài niệm của quá khứ, để thấy mình được sinh ra và lớn lên trong cõi đời này không là phi nghĩa. Trong khí tiết của mùa Vu Lan Thắng Hội, với tiếng chuông chùa thánh thót vang ngân lan tỏa giao hòa trong không gian của vũ trụ, con chợt nhớ đến mẹ, con chợt nhớ đến cha, con chợt nhớ đến những người đã mất đi song thân phụ mẫu, những con người đang cài trên ngực một bông hoa hồng màu trắng, con thấy chạnh lòng xót thương cho những thơ trẻ bơ vơ lạc lõng khi mất cha, mất mẹ lúc vừa mới chào đời. Còn xót thương bao nhiêu con còn phải trang nghiêm thanh tịnh để nguyện xin hồi hướng phước của chính mình nếu như có được để giúp cho cha mẹ những người bạn, người em, người anh rủi đã thiếu phước cha, mẹ ra đi quá sớm, được phước báu để tỏ ngộ thế gian là giả tạm, thế gian là huyễn mộng như trăng chìm đáy nước , sớm siêu thăng siêu thoát đến một thế giới an lạc hơn, tốt lành hơn. Nhìn người xung quanh thiếu phước con lại nhìn chính con, vẫn còn may mắn cài trên ngực một đóa hồng đỏ thắm, con tự hào và thầm mong ước cha mẹ sẽ sống đời với con, nhưng điều đó không thể thực hiện bởi cuộc sống thế gian là vô thường biến chuyển, nên con không thể nào giữ mãi xác thân của cha mẹ trường tồn. Có chăng! con chỉ giữ được những kỉ niệm quả quá khứ, con hình dung được ơn nghĩa sanh thành của cha mẹ thật là lớn lao, không thể lấy bất cứ điều gì của thế mà ví von được cái thâm ân này, dẫu ví công ch như núi thái, nghĩa mẹ như nước nguồn cũng vẫn không thể bằng ân sâu nghĩa nặng. Con hình dung nụ cười của ba, của mẹ khi con mới trong bào thai, con hình dung nét trìu mến, dịu hiền khi con lọt lòng mẹ, sự vất vả khổ cực nhọc nhằn của mẹ khi con phá từng giấc ngủ của mẹ, những lúc khóc, những lúc con tè ra giường, những lúc con khát sữa, đòi ăn…., mẹ phải thức suốt đêm dài, con nào có biết mẹ nhường con chổ ráo, chổ ướt mẹ nằm, con nào có biết, những giọng hò, giọng ca dao bất đắc dĩ mẹ trở thành nghệ sĩ, từng lời của mẹ ngọt ngào đi vào trong giấc ngủ của con, khi lớn lên từng ngày từng giờ bằng từng muỗng bột, muỗng cháo mẹ phải thử trước lúc cho con ăn, rồi lại nữa, con chập chững biết đi mẹ lại dạy, mẹ dạy con tiếng bi bô gọi ba, gọi mẹ, gọi ông , gọi bà, mẹ kể cho con những câu chuyện cổ tích thâu đêm, mẹ ơi ! con kể không hết được những gì mẹ dành cho con trẻ, mẹ dạy con từng ngày từng ngày , mẹ dạy con phải biết lễ phép, con nhận những trận đòn bằng sự nương tay của mẹ đủ để con vâng lời , mẹ dành cho con những phần quà bằng cái ôm con vào lòng, bằng những cái kẹo, những khúc mía ngọt ngào sau một buổi chợ trở về. Khi con lớn mẹ chăm lo con từng giấc ngủ, từng bộ áo mới… mọi thứ mẹ đều dành cho con, con đâu biết rằng niềm vui của mẹ là có hiện diện của con trên cõi đời này, lớn lên, mọi lời của mẹ con đều phớt lờ ngoài tai, con tự cho mình có học hiểu biết nhiều của khoa học hiện đại, còn chê mẹ lạc hậu…., có những lúc con vô tình không để ý đến những lời nói, có thể lúc đó mẹ cảm thấy đau lòng nhưng nước mắt của mẹ không hề để cho con thấy. có lắm lúc và có lắm lúc như thế sự thờ ơ , hờ hững của con khi xa nhà không hề viết một lá thư, hay một cuộc điện thoại để hỏi thăm mẹ. Ôi ! lòng từ bi của mẹ luôn luôn tha thứ lỗi lầm của con trẻ, không thể nào sánh được. Và một hôm con chợt nhận ra , nhận biết sự khổ cực của mẹ, của cha qua một người bạn có con nhỏ, con mới thấm hiểu thâm ân sâu nặng của cha, của mẹ, con dần dần được sự may mắn tìm đến Phật pháp và con đã dần dần thấy được đức hạnh của Ngài Mục Kiền Liên Bồ Tát vào địa ngục để cứu mẹ, con còn thấy nhiều điều cao cả của cha, của mẹ qua kinh Vu Lan Bồn. Con đã ăn năn hối lỗi lầm của mình đã sai phạm trong quá khứ, con quỳ gối và xin cha mẹ hãy tha thứ cho con, con nguyện cầu cho cha mẹ sống từng ngày an lạc với con, nguyện đem cả thân tâm này để đổi lại sự bình an và an lạc cho cha, cho mẹ. Các anh chị em ơi ! dù mỗi hoàn cảnh , mỗi cuộc đời như thế nào đi chăn nữa, chúng ta ai cũng có cha, có mẹ ruột sanh ra, chúng ta cần phải nghĩ đến công ơn dưỡng dục sanh thành, không một hành động nào có thể báo đáp hết được, chỉ có thể lắng lòng nghe cha mẹ nói, vâng lời làm theo những điều đúng, hãy trải lòng từ bi để hồi hướng cho cha mẹ sống an lạc cùng với chúng ta bằng việc ăn chay cho tròn vẹn của tháng 7 , tháng của các vong hồn vất vưởng, tháng của Vu Lan thắng hội, tháng của hiếu hạnh, chúng ta cùng thắp lên ngọn đuốc yêu thương, ngọn đốc của tình thiêng liêng, ngọn đuốc bất diệt của tình mẫu tử, và trang nghiêm cho mình bằng tháng chay của tháng 7 thanh tịnh tâm, trải lòng từ ban vui cho khắp nơi. Chúc cho những ai đã mất mẹ hay những ai còn mẹ hãy siết chặt yêu thương trang nghiêm cho Đạo Tràng một mùa Vu Lan Thắng Hội đẹp lòng nhân.
_(((7)))_Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát Ma Ha Tát_(((7)))_
_(((7)))_Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát Ma Ha Tát _(((7)))_
Vô Minh Vô Ngã
Đ.H.C ( ẢO ẢNH )
NHƯ THỊ
NHƯ THỊ
ĐẠO Tâm trau chuốt hữu tình
ĐỜI phàm giữ giới cho mình hóa thân
NHƯ lời chớ ngại phân vân
ĐỜI phàm giữ giới cho mình hóa thân
NHƯ lời chớ ngại phân vân
NHƯ Lai chỉ điểm muôn phần khắc ghi !
Đ.H.C (ẢO ẢNH)
15 thg 8, 2013
THẮNG DUYÊN
THẮNG DUYÊN
Sắp tâm nhập định tham Thiền
Gặp duyên khuấy động lại Phiền não Tâm
Sư thầy có khẩu đành câm
Chơn như không cảnh chớ Tầm vọng Tâm
Thắng duyên tu tập âm thầm
Pháp thân thanh tịnh chẳng lầm Quả - Nhân
Lễ nghi trì tụng dẹp Sân
Bồ đòn rách sạch lần lần ngộ Ta
Tát cho hết sạch Thiên Ma
Ba tăng kì kiếp chỉ là đối mê
Lạy Ta ta lạy trở về.
Gặp duyên khuấy động lại Phiền não Tâm
Sư thầy có khẩu đành câm
Chơn như không cảnh chớ Tầm vọng Tâm
Thắng duyên tu tập âm thầm
Pháp thân thanh tịnh chẳng lầm Quả - Nhân
Lễ nghi trì tụng dẹp Sân
Bồ đòn rách sạch lần lần ngộ Ta
Tát cho hết sạch Thiên Ma
Ba tăng kì kiếp chỉ là đối mê
Lạy Ta ta lạy trở về.
Đ.H.C (ẢO ẢNH)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


