Trang

15 thg 4, 2013

ƠN THẦY TỔ

ƠN THẦY TỔ

Bao năm tháng đợi ngày chờ

Phát Tâm dũng mãnh nương nhờ quy y
Ba năm Tâm nguyện kiên trì
Tịnh Tâm trai giới chỉ vì Minh Sư
 Thế gian có lắm vị sư
Tìm đâu cho đặn lòng Từ vô biên
Lòng thành đáp trả hiện tiền
Lăng Nghiêm con đã hữu duyên gặp Thầy  
Trong mơ Thầy đến nơi này
Pháp thân thanh tịnh chỉ bày đường đi
Cố công tìm kiếm li bì
Hơn hai tháng chn lại vì gặp may
Thiên Hựu Bồ Tát chỉ bày
Quan Âm Thiền Viện nơi này Minh Sư
     Xin người chớ có chần chừ
Mau mau tìm đến đoạn trừ Vô Minh
    Nghe lời đa tạ hết mình
Quan Âm Thiền Viện vô hình dấn thân
Gặp Thầy, Tổ đã ban ân
Quy y Tam Bảo được gần Như Lai
Long trọng làm lễ trước đài
Pháp Vân thầy thỉnh các ngài đặt tên
Con nay không đến cùng bên
Quy y Tam Bảo chỉ trên mạng này
Thầy nay ra sức chỉ bày
Pháp danh Thắng Pháp là ngày Thầy ban
Quay vào sâu thẳm Tâm Can
Công phu Thiền Quán chẳng màn lợi danh
Hằng ngày lánh dữ làm lành
Thiện căn bồi đắp luôn giành lợi sanh
Giữ gìn giới luật tinh anh 
Đừng cho ô nhiễm lợi danh phàm trần
Ơn thầy ghi nhớ muôn phần
Tham thiền sớm tối đoạn lần vọng Tâm
Chuyên cần tu pháp Quán Âm
Văn, Tư, Tu hạnh âm thầm quán nghe
Quay vô nghe tánh trả về 
  Hư không thanh tịnh cận kề Như Lai       
      Ơn Thầy nào có mau phai
Ơn Thầy mãi mãi Trăng cài Vô Sanh 
Thầy ơi ! biết nói sao đành
Ơn cao nghĩa cả để giành trong Tâm
Thầy người cõi Phật Quán Âm.
Lòng con ghi nhớ âm thầm nét xưa
Pháp thầy ban rộng như mưa
Lợi sanh phổ độ cho vừa căn cơ
Ơn Thầy con nguyện cung thờ
Nguyện đem chánh pháp phất cờ xiển dương.


Đ.H.C (ẢO ẢNH)

ĐẠI TÌNH BỒ TÁT



ĐẠI TÌNH BỒ TÁT

Độ mình ta độ thi nhân
Nghe ai câu nói mà phân phận mình
Đinh ninh như kẻ có tình
Rằng ta ăn mạng (mặn) Tâm mình thanh cao
Lời rao ơi thật lời rao
Hữu duyên Bồ Tát lại vào độ nhân
Tứ Tâm vô ngại lại gần
Đại tình Bồ Tát xuống tầng U Minh
Giải trừ oan kết sinh linh
Cho bao sanh chúng ngục hình thoát ra
Trả nhân cùng quả Ta Bà
Nhân duyên đầy đủ đặng mà quả cao.

Đ.H.C (ẢO ẢNH)

HỒN HƯƠNG

HỒN HƯƠNG

Đêm lặng l ngắm trăng cô tịch
Dưới vần trăng thoang thoảng hương sen
Thi nhân ta đan sầu gửi gió
Gửi chút hồn hương đến muôn phương

Đ.H.C (ẢO ẢNH)

HỒN XUÂN

HỒN XUÂN

Xuân đến cho muôn hoa đua nở
Bướm ong hòa nhịp khúc giao mùa
Cho nắng, cho mưa cười khúc khích
Cho hồn xuân thắm ngắm xuân qua

Đ.H.C (ẢO ẢNH)

14 thg 4, 2013

XUÂN THÊM TỘI

XUÂN THÊM TỘI

Xuân đến trao nhau tiếng lệ oan
Tửu thịt sính sang đặt đầy bàn
Có biết đâu đây người vô tội
Hà cớ nhân gì ? chết dã man !!!

Đ.H.C (ẢO ẢNH)

9 thg 4, 2013

TẶNG BỒ TÁT KHÁNH AN



BÀY TÂM ĐẠO

Văn thơ như chất đề huề
Sao anh không thả cho về nơi đây
Đến đây lại thấy hay hay
Mình trao Tâm đạo phải bày hết Tâm
Để còn có chút dư âm
Ta trao trọn kiếp lỗi lầm tránh xa
Thế gian dục lạc ta bà
An vui tĩnh tọa nhà nhà huân tu
Tránh xa phiền não lu bù
Giữa khuya tinh tấn cần cù lánh mê
Hướng Tâm một cõi đi về
Miền quê an lạc cận kề Như Lai

Đ.H.C (ẢO ẢNH)

6 thg 4, 2013

VU LAN NHỚ MẸ



BÔNG HỒNG DÂNG MẸ

Kính dâng lên mẹ đóa hồng
Thắm tươi dào dạt mênh mông biển trời

Chỉ còn vài ngày nửa là đến ngày 1-7-2012 ÂL, khi đó những ngọn gió mùa thu bắt đầu khẽ hôn lên từng chiếc lá và những áng mây trên bầu trời lững lờ trôi, kết thành những hình những con thú theo trí tưởng tượng của những ai yêu phong cảnh hữu tình, và gợi lại cho những ai sự xao xuyến, bồi hồi nhớ mẹ. Một nỗi nhớ u hoài da diết, đong đầy theo áng mây, rồi tiếng ngân thánh thót của chuông chùa như báo hiệu mùa Vu Lan đang đến gần. Với cái nhớ ẩn tàng, da diết, sâu thẳm trong tâm hồn của những người con đang tha hương nơi đất khách quê người, nơi mảnh đất Sài Thành, xa tình thương cha mẹ, thì đó là nổi khổ đau không cùng tận. Vô minh vô ngã cũng như tất cả những ai đang còn mẹ hay đã vĩnh viễn không còn mẹ cũng vẫn có cái nhớ da diết ấy, vẫn nhớ cái ký ức không thể nào quên của những ngày bên mẹ, những kỷ niệm không thể nào quên của ngày ấu thơ, hồn nhiên. Mẹ sưởi ấm chúng ta bằng tình thương vô bờ bến, mẹ tập ta đứng, tập ta đi với những bước chân chập chững bước vào đời, mẹ cho ta tất cả không nuối tiếc một điều gì. Bước vào đời hồn nhiên, thờ ơ, hờ hững để thời gian trôi qua mà không hề biết, rồi một ngày chợt nhận ra tóc mẹ từng sợi bạc trắng, mẹ đánh mất xuân sắc để chỉ lo cho đàn con dại khờ. Bước chân vào cuộc đời với bao vinh nhục công danh. Chúng ta cứ thế mà xa mãi, thiếu vắng mẹ bên cạnh, chúng ta lạc lõng, bơ vơ như cánh chim lạc đàn. Đến khi chợt nhớ hay khổ đau, cuộc sống bạc đãi, trắng tay thì lại tìm về chốn xưa, về nơi tình thương của cha mẹ. Tình yêu của mẹ bao la vô bờ bến, không ngôn từ nào có thể diễn tả hết thâm sâu. Mẹ cưu mang ta chín tháng mười ngày cực nhọc, sanh thì máu huyết dầm dề, ẳm bồng năm kia tháng nọ, nhai cơm, bú mớm..., chổ ướt mẹ nằm, chổ ráo phần con, thức suốt đêm dài vì con khát sữa..., vậy mà mẹ vẫn tươi cười không hề than vãn, con là nguồn hạnh phúc của mẹ, khi con vào đời thi Đại Học, và từng bước trưởng thành mẹ rất vui mừng, mẹ mong cho con nên bề gia thất và được sống một cuộc sống hạnh phúc, thâm ân này sao nói hết mẹ ơi. Anh, chị, em ơi! dù có đi bôn ba nơi bốn phương trời nào, dù có công danh rạng rở, dù có đen đủi trong cuộc đời này cũng xin quay tình thương hướng chút kỷ niệm lòng để nhớ về mẹ nhé, nhớ lại và sống lại những kỷ niệm của ấu thơ bên cha, bên mẹ! Đừng nên đánh mất tuổi thơ ngọc ngà, hồn nhiên trong lòng mẹ, hãy nâng niu, gìn giữ tình thương yêu của cha mẹ, vì đó là một cuộc đời, một tương lai sáng lạng. Chúng ta cũng đừng nên xúc phạm, làm tổn thương trái tim cha mẹ trong những phút nông nổi, nóng lòng, nên biết dừng đừng xoa hoa quá bằng lối sống dục vọng không biết đủ của mình, đua đòi, theo cho kịp thời đại cho bằng "Anh", bằng "chị" để rồi trở thành nghịch tử bất hiếu, tội bất hiếu nặng lắm ai ơi, Vô Minh Vô Ngã thật sự thấy sợ vô cùng. Một ngày sống bên cha mẹ là một ngày hạnh phúc nhất trần gian không gì bằng. Mất mẹ là một tai nạn khủng khiếp trong cuộc đời này. Mất mẹ cuộc đời ta lạc loài, đơn côi, hoang tàn mất hướng đi, rồi lại còn thê lương tê tái. Thật vô nghĩa khi ta mất mẹ, công danh thành đạt để làm gì khi mẹ không còn và chỉ còn dẫu chăng cũng chỉ là dòng lệ tuôn trào vô nghĩa.
Tất cả trong bao đớn đau tâm hồn, tê tái con tim của những người con bất hạnh mất mẹ. Còn quằn quại nhớ thương thêm, khi cánh hồng màu trắng tang thương cài lên áo anh trong mùa báo hiếu Vu Lan về. Một màu trắng lạnh lùng làm nước mắt tuôn rơi mặn chát trên đầu môi, để rồi thấm vào lòng nghe bao cay đắng, tức tưởi nghẹn ngào. Càng nhìn người ta diễm phúc còn mẹ và cài lên áo một cành hồng tươi thắm, thì càng thấy lòng buốt giá, tuổi phận phải không anh? Cuộc sống đôi khi vui lắm lúc buồn phải không anh? Khi chung ta chưa thể hiểu rỏ hết tình nghĩa thâm ân của cha mẹ, có lắm lúc chúng ta vô tình, trách móc cha mẹ phải không anh? Ngày xưa trong cái tuổi ấu thơ ai cũng như ai, bên mẹ đến chùa đón Vu Lan nhưng hôm nay trong niềm vui với đóa hồng tươi thắm. Đã hết rồi, đã mất rồi năm tháng thần tiên ấy, giờ đây chỉ còn lại cánh hồng trắng mang bao nổi buồn trống vắng. Anh, chị, em hãy nhớ công ơn ấy không thể nào báo đáp cho hết được, nhân ngày Vu Lan, nghĩa cữ báo hiếu bằng vài hành động nguyện ước trong Tâm, ăn chay tạo phước cho cha mẹ quá vãng của chúng ta, cho cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp của chúng ta, ăn chay nguyện cầu cho cha mẹ hiện đời còn ở với chúng ta có được nhiều phước lành, nguyện cầu sức khỏe để sống trọn tuổi an nhàn, an lạc với những người con Hiếu hạnh. Ăn chay tháng 7 sẽ phước vô tận, khi những vong hồn được tốc vãng siêu sanh nhờ công đức của các anh, chị, em và chúng ta hãy nối vòng tay lớn cho sự hiếu hạnh này nhé. Kính chúc một mùa Vu Lan thắng duyên, thắng hội và đẹp lòng nhân. Những bông hoa hồng tươi thắm của tương lai hiến dâng trọn đời cho mẹ.


Vô Minh Vô Ngã
Đ.H.C ( ẢO ẢNH )

MỘT NẺO VỀ




MỘT NẺO VỀ 

Tháng tháng ngày ngày có thấy chi
Đến đến đi đi biết nói gì
Nhân sinh muôn kiếp muôn sầu khổ
Trần thế nhân gian vẫn mọi khi
Nơi đây kẻ đến người đi khỏi
Tiếp bước cho nhau lẽ vô thường
Ta đến bên người bao ý đạo
Trao nhau cho trọn kiếp lòng son
Mặc người đáp trả thù ai oán
Ta vẫn an nhiên tự tại lòng
Nhân sinh chờ kiếp về hư ảo
Hòa với hư không một nẻo về

Đ.H.C (ẢO ẢNH)

TRĂNG CHƠN TÁNH




TRĂNG CHƠN TÁNH

Tự tánh đâu nào ngộ với mê
Vô Minh bất giác mây che tánh
Phương tiện! Ai ? người  thay ngón chỉ
Ô kìa ! Trăng sáng tánh hoàn chơn

Đ.H.C (ẢO ẢNH)

THAM THOẠI ĐẦU


THAM THOẠI ĐẦU

Hữu duyên có đến lại có đi

Thế gian lấy đó để mà nghi

Nghi tình vấn hỏi là ai đó ?

Ta đó là ai ? hỏi hỏi hoài !

Ta đến thế gian bàn thế sự

Sự đời say đắm dục triền miên

Sự đời suy ngẫm ái tình mộng

Mộng ải ba đào nổi nổi trôi

Nghi tình hỏi riết hỏi thêm mộng

Mộng hỏi xong rồi Tánh rỗng Không

Đ.H.C (ẢO ẢNH)

CHỢT TỈNH CƠN MÊ


CHỢT TỈNH CƠN MÊ


Cái khổ này đây khổ khổ ghê
Bấy nhiêu năm đó chính là mê
Người đi chưa thoát nơi dục lạc
Kẻ đến lầm nhau bởi chữ tham
Đắm danh đắm sắc đắm thêm tửu
Say với men đời nợ cuốn trôi
Nợ trước chưa xong nay vay na
Hại cả thân mình hại nhân Tâm
Ngày mai thức tỉnh bên sườn núi
Dõi mắt đi tìm núi Tu Di
Tìm quanh tìm quẩn tìm không thấy 
Chỉ thấy nơi này Ta với Ta

Đ.H.C (ẢO ẢNH)

BA A TĂNG KỲ KIẾP


BA A TĂNG KỲ KIẾP

Sáng mai ! Ai thức dậy
Tủm tỉm hé môi cười
Đời ! Ai ?  người thông đạo
Dạo khắp miền nhân gian

Kẻ đến thật phủ phàn
Người đi lại hân hoan
Con đường là chốn cũ
Quay đầu thấy ban mai

Người đi trong tự tại
Chẳng chướng ngại buồn vui
Kđến mộng ảo cầu
Luân hồi kiếp nổi trôi

Ai ơi ! Ánh đạo vàng
Ai ơi ! Cực lạc bang
Trở về nơi chốn cũ
Rủ bỏ giấc mộng dài

Sáng mai ! Ai thức dậy
Thức tỉnh mộng liên đài
Ba a tăng kỳ kiếp
Hóa ra ! Ánh sáng soi …..!

Đ.H.C (ẢO ẢNH)

SƯ TỬ DƯƠNG




 SƯ TỬ DƯƠNG

Gieo chi hai chữ mộng ơi
Để rồi ai oán trách đời khổ đau
Nương theo Phật pháp nhiệm mầu
Con đường giác ngộ làm cầu bước qua
Trách chi ngũ uẩn ấm ma
Nơi thân huyễn hóa  kiến tà nhị biên
Nhập Tâm tĩnh tọa tham thiền
Vào nơi động tịnh chẳng phiền não Tâm
Liên đài hóa kiếp thét gầm
Sơn dương Sư Tử ầm ầm hét vang
Truyền thanh hương sắc đạo vàng
Hoa sen điểm nhãn lạc bang nẻo về

Đ.H.C (ẢO ẢNH)