Trang

20 thg 3, 2013

HOÀI NIỆM QUÁ KHỨ


Bất chợt nhìn lại cuộc đời, tôi ngỡ ra rằng mình đã đi được một nửa chặn đường đời. Nhớ ngày ấy, ngày đầu tiên tôi cất tiếng khóc chào đời và chính hôm nay cũng là ngày ấy, hành trình quay lại những kỉ niệm của quá khứ, tôi cố quay về miên viễn của cuộc đời, tôi xăm soi, kiếm tìm những niềm vui và những nước mắt của những ngày đã qua, hồi tưởng lại trong từng kí ức, để thấy rằng ta đến đây không phải là phi nghĩa, không phải là người chạy trốn khỏi cuộc đời này mà thật sự tôi đã tìm ra được khá nhiều điều chân lý, lẻ sống, khát vọng và viễn chinh phía trước. Ghé tạm vào một quán cà phê, để cảm nhận lại những thực tại của cuộc sống của ngày xưa, cái tên quán làm tôi liên tưởng về thuở chào đời " TIẾNG XƯA ". Ôi, thật là hạnh phúc, khi tôi đã làm được điều mà khó ai có thể làm, tôi thấy được một thực thể của một thế giới, thế giới huyền dịu, huyền bí đang chìm sâu vi diệu mà bấy lâu nay tôi hằng xăm soi đi tìm, hành trình quay về quá khứ, để nghiệm ra rằng ta đến thế giới này vì điều gì, và đặt ra nhiều câu hỏi :" ta là ai? đến thế giới này làm gì ? mục đích tiếp theo là gì ? khi ra đi sẽ về đâu? và từ đâu ta đến đây?...." hàng loạt các câu hỏi đặt ra, để quay về quá khứ của một miền miên viễn, để thấy được chân lý tối cao trong cuộc sống, hồi ức không thể nào quên. Hành trình từ tâm thức bên ngoài, du hí khắp nơi đến khi ánh sáng khởi niệm và bắt đầu trong một bàu thai, một cung điện nguy nga, tráng lệ, để rồi ra đời với một loạt tiếng khóc : ò....o aaaa, ò....o aaa, ò ....o aaaa.................., hàng loạt, hàng loạt như thế để nói lên cuộc đời này toàn là khổ , khổ quá, khổ quá, khổ quá...........quá, và đến ngày hôm nay, mọi con người xung quanh tôi vẫn đang chạy theo cái khổ của cuộc sống. Tôi ngồi đó, trầm tư, xăm soi, quán chiếu để thấy từng phút giây quá khứ hiện về trong tâm thức và cảm nhận niềm vui trong quá khứ, cái thất bại trong quá khứ, cái mà dường như đã đánh mất chính tôi, và hôm nay tôi thầm cảm ơn tất cả, cảm ơn cha, mẹ đã cho tôi hình hài, cảm ơn thầy cô đã cho tôi vốn kiến thức, cảm ơn bạn bè đã cho tôi nhiều bài học, giúp tôi giải được những bài toán hóc búa của cuộc đời và lẻ sống, cảm ơn các đồng nghiệp dễ thương, dễ mến, đáng tôn trọng mà tôi đang công tác, cảm ơn các sinh viên mà tôi tiếp xúc cho tôi những hồi ức một thời trai trẻ, cảm ơn xã hội rất nhiều, thầm biết ơn đến những người đã khuất, tôi nợ rất nhiều, tôi nợ người và nợ cả một giang sơn, tôi sẽ cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa để đưa đến cho tất cả xung quanh người thân thương niềm tin nơi ánh sáng thực tại, để thấy rằng tôi là ai mà đến cuộc đời này, tôi đã biết mình nên về đâu. Ngày tôi đến thế gian bằng hai bàn tay trắng, chỉ mang theo vốn kiến thức của thiền định, của sự thanh tịnh trong tâm, thanh lọc những cấu nhiễm của trần thế, và ra đi không mang theo bất cứ điều gì cả. Cảm ơn cuộc đời, cuộc đời cho ta tất cả, cho mà không bao giờ nhận. Thầm tri ân.


Đ.H.C (ẢO ẢNH)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét