Trang

6 thg 4, 2013

VU LAN NHỚ MẸ



BÔNG HỒNG DÂNG MẸ

Kính dâng lên mẹ đóa hồng
Thắm tươi dào dạt mênh mông biển trời

Chỉ còn vài ngày nửa là đến ngày 1-7-2012 ÂL, khi đó những ngọn gió mùa thu bắt đầu khẽ hôn lên từng chiếc lá và những áng mây trên bầu trời lững lờ trôi, kết thành những hình những con thú theo trí tưởng tượng của những ai yêu phong cảnh hữu tình, và gợi lại cho những ai sự xao xuyến, bồi hồi nhớ mẹ. Một nỗi nhớ u hoài da diết, đong đầy theo áng mây, rồi tiếng ngân thánh thót của chuông chùa như báo hiệu mùa Vu Lan đang đến gần. Với cái nhớ ẩn tàng, da diết, sâu thẳm trong tâm hồn của những người con đang tha hương nơi đất khách quê người, nơi mảnh đất Sài Thành, xa tình thương cha mẹ, thì đó là nổi khổ đau không cùng tận. Vô minh vô ngã cũng như tất cả những ai đang còn mẹ hay đã vĩnh viễn không còn mẹ cũng vẫn có cái nhớ da diết ấy, vẫn nhớ cái ký ức không thể nào quên của những ngày bên mẹ, những kỷ niệm không thể nào quên của ngày ấu thơ, hồn nhiên. Mẹ sưởi ấm chúng ta bằng tình thương vô bờ bến, mẹ tập ta đứng, tập ta đi với những bước chân chập chững bước vào đời, mẹ cho ta tất cả không nuối tiếc một điều gì. Bước vào đời hồn nhiên, thờ ơ, hờ hững để thời gian trôi qua mà không hề biết, rồi một ngày chợt nhận ra tóc mẹ từng sợi bạc trắng, mẹ đánh mất xuân sắc để chỉ lo cho đàn con dại khờ. Bước chân vào cuộc đời với bao vinh nhục công danh. Chúng ta cứ thế mà xa mãi, thiếu vắng mẹ bên cạnh, chúng ta lạc lõng, bơ vơ như cánh chim lạc đàn. Đến khi chợt nhớ hay khổ đau, cuộc sống bạc đãi, trắng tay thì lại tìm về chốn xưa, về nơi tình thương của cha mẹ. Tình yêu của mẹ bao la vô bờ bến, không ngôn từ nào có thể diễn tả hết thâm sâu. Mẹ cưu mang ta chín tháng mười ngày cực nhọc, sanh thì máu huyết dầm dề, ẳm bồng năm kia tháng nọ, nhai cơm, bú mớm..., chổ ướt mẹ nằm, chổ ráo phần con, thức suốt đêm dài vì con khát sữa..., vậy mà mẹ vẫn tươi cười không hề than vãn, con là nguồn hạnh phúc của mẹ, khi con vào đời thi Đại Học, và từng bước trưởng thành mẹ rất vui mừng, mẹ mong cho con nên bề gia thất và được sống một cuộc sống hạnh phúc, thâm ân này sao nói hết mẹ ơi. Anh, chị, em ơi! dù có đi bôn ba nơi bốn phương trời nào, dù có công danh rạng rở, dù có đen đủi trong cuộc đời này cũng xin quay tình thương hướng chút kỷ niệm lòng để nhớ về mẹ nhé, nhớ lại và sống lại những kỷ niệm của ấu thơ bên cha, bên mẹ! Đừng nên đánh mất tuổi thơ ngọc ngà, hồn nhiên trong lòng mẹ, hãy nâng niu, gìn giữ tình thương yêu của cha mẹ, vì đó là một cuộc đời, một tương lai sáng lạng. Chúng ta cũng đừng nên xúc phạm, làm tổn thương trái tim cha mẹ trong những phút nông nổi, nóng lòng, nên biết dừng đừng xoa hoa quá bằng lối sống dục vọng không biết đủ của mình, đua đòi, theo cho kịp thời đại cho bằng "Anh", bằng "chị" để rồi trở thành nghịch tử bất hiếu, tội bất hiếu nặng lắm ai ơi, Vô Minh Vô Ngã thật sự thấy sợ vô cùng. Một ngày sống bên cha mẹ là một ngày hạnh phúc nhất trần gian không gì bằng. Mất mẹ là một tai nạn khủng khiếp trong cuộc đời này. Mất mẹ cuộc đời ta lạc loài, đơn côi, hoang tàn mất hướng đi, rồi lại còn thê lương tê tái. Thật vô nghĩa khi ta mất mẹ, công danh thành đạt để làm gì khi mẹ không còn và chỉ còn dẫu chăng cũng chỉ là dòng lệ tuôn trào vô nghĩa.
Tất cả trong bao đớn đau tâm hồn, tê tái con tim của những người con bất hạnh mất mẹ. Còn quằn quại nhớ thương thêm, khi cánh hồng màu trắng tang thương cài lên áo anh trong mùa báo hiếu Vu Lan về. Một màu trắng lạnh lùng làm nước mắt tuôn rơi mặn chát trên đầu môi, để rồi thấm vào lòng nghe bao cay đắng, tức tưởi nghẹn ngào. Càng nhìn người ta diễm phúc còn mẹ và cài lên áo một cành hồng tươi thắm, thì càng thấy lòng buốt giá, tuổi phận phải không anh? Cuộc sống đôi khi vui lắm lúc buồn phải không anh? Khi chung ta chưa thể hiểu rỏ hết tình nghĩa thâm ân của cha mẹ, có lắm lúc chúng ta vô tình, trách móc cha mẹ phải không anh? Ngày xưa trong cái tuổi ấu thơ ai cũng như ai, bên mẹ đến chùa đón Vu Lan nhưng hôm nay trong niềm vui với đóa hồng tươi thắm. Đã hết rồi, đã mất rồi năm tháng thần tiên ấy, giờ đây chỉ còn lại cánh hồng trắng mang bao nổi buồn trống vắng. Anh, chị, em hãy nhớ công ơn ấy không thể nào báo đáp cho hết được, nhân ngày Vu Lan, nghĩa cữ báo hiếu bằng vài hành động nguyện ước trong Tâm, ăn chay tạo phước cho cha mẹ quá vãng của chúng ta, cho cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp của chúng ta, ăn chay nguyện cầu cho cha mẹ hiện đời còn ở với chúng ta có được nhiều phước lành, nguyện cầu sức khỏe để sống trọn tuổi an nhàn, an lạc với những người con Hiếu hạnh. Ăn chay tháng 7 sẽ phước vô tận, khi những vong hồn được tốc vãng siêu sanh nhờ công đức của các anh, chị, em và chúng ta hãy nối vòng tay lớn cho sự hiếu hạnh này nhé. Kính chúc một mùa Vu Lan thắng duyên, thắng hội và đẹp lòng nhân. Những bông hoa hồng tươi thắm của tương lai hiến dâng trọn đời cho mẹ.


Vô Minh Vô Ngã
Đ.H.C ( ẢO ẢNH )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét